Về với nhà mình…

     Tuổi trẻ, chúng ta từng khát khao rời xa vòng tay gia đình, bước chân đến thật nhiều vùng đất mới, tìm kiếm tự do và những cảm giác mới. Thế nhưng, một ngày, khi bước chân đủ mỏi, khi bao sóng gió bộn bề bủa vây thì khao khát lớn nhất không gì hơn là trở về trong vòng tay gia đình; là được nhìn, được chạm vào những điều bình dị, thân thương nhất của quê hương. Ước muốn tưởng chừng nhỏ nhoi ấy đôi khi trở nên xa vời vì bao trở ngăn, xa cách, muộn màng,… Vậy nên, hãy yêu thương và trân quý mỗi phút giây bên Cha, Mẹ, trong ngôi nhà của mình bởi, sau tất cả, đó vẫn là nơi chốn bình yên nhất, bao dung nhất cho hồn ta nương náu. 

    Tạp chí Sông Lam xin trân trọng mang đến những cảm xúc đẹp đẽ đó trong chùm thơ tháng 10 với hy vọng, trong phút giây, sẽ cùng độc giả lắng lòng nhìn lại để biết yêu thương hơn, trân quý, gắn bó hơn với gia đình và những điều bình dị, gần gũi quanh mình. 

                                             *  *  *

Bùi Tuấn Minh

NHÀ MÌNH

Chiều nay xa phố, xa phường

Con về gom những sợi thương trong lòng

Quê mình giọt nước cũng trong

Giọt sương cũng ấm giọt lòng cũng thơm.

 

Con về đếm tuổi trong đơm

Nhặt tóc vương mảnh áo sờn mẹ mang

Con về vui với họ hàng

Thăm nhà thằng bạn cuối làng năm xưa.

 

Nhớ thời phơi nắng, dầm mưa

Tuổi thơ là những buổi trưa trốn nhà

Bây giờ sau những bôn ba

Nếm cay thử đắng khề khà chén vui.

 

Con về ngồi giữa ngậm ngùi

Và bát cơm trắng còn mùi rạ rơm

Nào còn toan tính thiệt hơn

Đời như ao lặng cá vờn thong dong.

 

Con về ôm mẹ chiều Đông

Nâng bàn tay nhẹ bế bồng ngày xưa

Con về che lối gió lùa

Cơn ho từ phía áo thưa thấm vào.

 

Con về bói lại cành đào

Cho hoa đua nở đón chào mùa Xuân.

Khóm tre vươn ngọn góc sân

Lớn theo từng đốt gian truân con người.

 

Con về với mẹ, mẹ ơi

Trong vườn khế đã ngọt môi những mùa.

Ảnh minh họa, nguồn: giaoduc.net

Nguyễn Vân Anh

NHƯ CON NHÌN THẤY MẸ

Như vừa đó mẹ cười

mắt chiều vương tóc bạc

nắng Mười Hai nhả vàng câu hát

“đời như sương khói

mơ hồ trong bóng tối”

mẹ đã về xa xôi.

 

Như một sáng mẹ cười

tiếng xe máy cũ êm êm trước cổng

bên trong con trở giấc

mẹ ngang qua giấc mơ ban mai.

 

Như trưa ấy mẹ cười

mâm cơm ấm khói loang cánh cửa

bát đũa đầy vơi

mẹ ngồi xuống sau cùng

mẹ đứng dậy sau cùng

tóc buông sợi rụng.

 

Như đêm qua mẹ cười

nhắc vài chuyện xa xưa quên quên nhớ nhớ

này chiếc bánh chưng vẹo vọ

này trái cam rám nắng lạc mùa

này lá chè bánh tẻ đẫm mưa.

 

Như ở đây mẹ cười

ở đây trong tim con nhớ mẹ.

Ảnh minh hoa, nguồn giaoduc.net

Trần Hữu Vinh

TRONG GIẤC CON MƠ

Trong giấc con mơ

long lanh tiếng ve

trưa Hè loang nắng

bầu trời cao xanh

cánh diều lưỡi hái

cha rắc mây từ đôi tay gieo hạt

mẹ níu làn gió thu giúp cây lúa trổ đòng

dòng sông trôi vào muôn trùng sóng lúa

chú cá rô búng nước tóe lên miền ký ức tuổi thơ con.

Trong giấc mơ

con chạy theo ánh trăng

nhặt từng đốm vàng cổ tích

từng giọt ầu ơ thánh thót hiên nhà

giấc mơ từ nơi xa

bao giờ con gặp lại

mẹ và cha và cánh đồng thăm thẳm ánh trăng.

Ảnh minh hoa, nguồn: phunuonline.com.vn

Nguyễn Trường Thọ

SAU BÃO

Hương bưởi ơi hương bưởi

Trốn bão chưa về đây

Tóc dài em đứng đợi

Thẫn thờ bên bờ cây.

 

Phù sa duềnh góc bãi

Mía nghẹn lá gọi ngày

Dịch bệnh sông người chảy

Chiều nghẹn bờ heo may.

 

Cha vội vàng liềm hái

Mẹ vun vạt nắng rời

Già đồng bông lúa trải

Non nhà hạt thóc phơi.

(Bài đã đăng trên Tạp chí Sông Lam số 18, phát hành tháng 10/2021)

Leave a Reply