Trân trọng gửi tới độc giả chùm thơ được tuyển chọn từ các tác phẩm in trên Tạp chí Sông Lam số 24, phát hành tháng 6/2022.
Bùi Trọng Lịch
Vắng nhà
từ thuở mười ba
Vắng nhà từ thuở mười ba
Có lần nhớ mẹ khóc òa giữa đêm.
Chân non dò những bước mềm
Khép đôi cánh mỏng, cúi thêm mắt đầy.
Vắng nhà uống vụng rượu cay
Mười bảy tuổi đã biết say lần đầu
Thả hồn qua những sông sâu
Về neo bến nước, chiếc cầu xiêu xiêu.
Vắng nhà chẳng dám mơ nhiều
Ghép đêm thành những người yêu hoang đường
Dắt em qua hết mùa hương
Mỗi khi tỉnh giấc thấy giường trống không.
Vắng nhà thèm bát cua đồng
Quả cà muối mặn, cá sông kho nhừ.
Vắng nhà ngửi những trang thư
Ngỡ rằng mùi giấy ủ từ làng xa.
Vắng nhà từ thuở mười ba
Gặp ai cũng ngỡ đấy là người thân.
Dắt con
ra cánh đồng làng
Dắt con ra cánh đồng làng
Tìm con châu chấu lang thang lạc bầy.
Nắng chiều đi lạc chùm mây
Gió chiều đi lạc từ ngày ấu thơ.
Mương trong đi lạc hai bờ
Cỏ gà đi lạc bây giờ tay ai?
Sao hôm đi lạc sao mai
Sáo diều đi lạc một vài con trâu.
Hoa may đi lạc áo nâu
Câu kinh đi lạc nửa câu hẹn thề.
Chân trần đi lạc nón mê
Bà tôi đi lạc để về với ông.
Bướm vàng lạc ruộng cải ngồng
Để tôi lạc mất cánh đồng chiều nay.
Dắt con tìm lại những ngày
Con châu chấu vẫn theo bầy rong chơi.

Cao Đăng Dục
Tìm lại tuổi thơ
Nay ta về chốn cũ ngày xưa
Tìm dấu chân trâu hằn trên bờ ruộng
Tìm lại luống cày trượt chân con cà cuống
Tìm con cá thia đồng nhả bọt ở hang cua
Tìm mấy thằng đội nắng chạy giữa trưa
Bỗng nghe tiếng con chim chiền chiện
Tiếng tắc, rì kéo đường cày cuối ruộng
Tiếng nghé ò vang vọng giữa đồng chiêm
Ta tìm về nơi ấy giữa trời đêm
Nghe cót két nhà bên đang trục lúa
Ai khúc khích cười trong đống rạ?
Gió nam đưa kẽo kẹt bụi tre già
Sáng tinh mơ nghe tiếng gáy chú gà
Ó… ò…o… kéo bình minh thức dậy
Nơi xóm làng bình yên ngày ấy
Nay ta về tìm lại tuổi thơ.
Cao Khắc Tương
Thế là
Thế là qua tuổi bảy lăm,
Như người dệt lụa chăn tằm ươm tơ.
Bao nhiêu khôn khéo dại khờ,
Bao nhiêu kỳ vọng ước mơ cõi người.
Thế là bao chuyện khóc cười.
Đi qua không để lại lời trối trăng,
Luật đời như tấm lưới giăng.
Rách lành mưa nắng đãi đằng hợp tan.
Thế là tuổi hạc trời ban
Bấy nhiêu xuân ấy ngập tràn ước mơ
Ta như quả chín hẹn giờ
Tháng năm đắp điếm duyên tơ với đời.
Thế là gần hết cuộc chơi,
Có khi rách đến tả tơi, lại lành.
Cứ tin rằng có cao xanh
Cao xanh ở sát bên mình chứ đâu.

Đỗ Huy Chí
Một ngày
Ai vừa dắt nắng qua đây
Mà văng vẳng ngón tay đầy bóng mưa.
Ai vừa hát một lời thưa
Mà ríu ran những gọi mùa thảo thơm.
Tóc ai buông tự nguồn cơn
Mà rưng rưng cỏ mọc chờm ban mai.
Một ngày mây chấm ngang vai
Mà thăm thẳm thế, mắt ai đang về…
Lương Khắc Thanh
Bước chiều
Ngày đi
Đã lạt bước chiều
Chút cơn nắng quái
Ít nhiều
Vương mang.
Buông
Chưa tận lúc
Nhẹ nhàng
Gẫm qua
Thực
Mộng
Ngổn ngang nỗi người.

Đặng Quang Tuấn
Với em
Đất cổ tích
Vẫn bao câu chuyện cũ
Đêm thì thầm
Đơm những giọt sương rơi.
Trời mơ ước
Thiên thanh màu hi vọng
Ru nhẹ nhàng
Dệt những ước mơ trôi
Cõi người thế
Ta bà anh không hiểu
Cứ bần thần
Yêu em mãi không thôi.
Lê Nhi
Mưa vào kẻ chợ
cơn mưa tuổi thơ di cư nơi cuống tim
cuộn những tế bào nỗi nhớ
lòng tôi cong queo như kẻ chợ
rạp theo chiều heo may
tôi uống gió thổi lên luống cày
tìm bóng mình hong khô mồ hôi cha
toạc áo
đàn trâu lũi hũi xoay vần con tạo
như tiếng tôi khanh khách cợt đùa
mẹ bây giờ buồn hơn cả trận mưa
tròng mắt mờ dần theo dấu chân xa xứ
nỗi cô đơn từng đêm về ngụ
lật bung then
ngỡ con nép sau chái nhà
tôi tìm mình qua thắc thỏm trời xa
thảng giấc mồ côi như đèn dầu cạn bấc
năm tháng tha hương lòng thấy chật
bề bộn phía quê
bong bóng đội nón tìm về
vũng tôi, kẻ chợ!

Nguyễn Thánh Ngã
Xao xuyến chìa vôi
nụ đã chạm môi cong
phơn phớt mắt mưa phùn
lấm tấm nắng
nhạt phai khung cửa
bóng một người năm ngoái đã từ đây
bước chầm chậm dưới hàng cau lối cũ
tiếng chìa vôi
xao xuyến tiếng chìa vôi…
trên vồng khoai mấy nhánh
trên eo đất gió lùa
một chút hoang vu một hồn dân dã
chạm vào nhau và nở nỗi buồn
nỗi buồn lạ
nỗi buồn quen
mỏng tang khói cũ
nắm níu ta ở lại, chìa vôi ơi…!
đừng cất cánh
nhưng hãy bay từng chuỗi
trong mưa phùn nắng nhạt nốt du dương
nốt trầm mạc, nốt pha phôi
những cung bậc của trời hanh vàng mộc
lữ thứ hoa
tim tím chân trời
mặt trời gần
nhớ mảnh trăng xa
ta muốn đeo một vòng cườm châu thổ
sợ tiếng hót ngọt như mưa thâm
sẽ làm chùn chân con giun đất
tà dương đắp mộ cho mình…
Trần Ngọc Khánh
Thế là
Thế là…
Người giã biệt tôi
một chiều chốn vắng
mây trôi, trắng trời…
Nửa thương
đá bạc lưng đồi
Nửa đau
một lá buồm trôi
cuối dòng…
Thế là
ai đợi mà mong
Vườn xưa
cải đã trổ ngồng, sau mưa
Mênh mang
ngọn gió sang mùa
Đâu đây
còn tiếng chuông chùa
bên sông
Thế là
Bến vắng
đò không
Rưng rưng
ngọn khói
Chiều đông
xứ người.














