Chùm thơ của các nhà giáo

“Tôn sư trọng đạo” là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Ngày 20/11 là dịp để các thế hệ học trò bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với thầy cô giáo, là ngày mà cả xã hội chia sẻ niềm vui và sự tri ân tới những người đã đóng góp công sức và tâm huyết cho sự nghiệp trồng người cao cả, góp phần xây dựng đất nước phồn vinh, hạnh phúc. Nhân ngày Hiến chương Nhà giáo Việt Nam, BBT Tạp chí Sông Lam xin kính gởi lời chúc mừng, lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn sâu sắc đến các thầy cô là những cán bộ và hội viên Hội LH Văn học, Nghệ thuật Nghệ An, Cộng tác viên của Tạp chí Sông Lam.

Nhân dịp này, Tạp chí Sông Lam xin được gởi tới bạn đọc chùm thơ của các thầy cô giáo, mà ở đó ta đọc được tình yêu nghề, yêu đời và cả những điều trăn trở của họ về thời cuộc!

Ảnh minh họa của Sách Nguyễn

LÊ QUỐC HÁN 

 TÂM

trên đầu trời tròn vời vợi

dưới đất bát ngát đất vuông

cô đơn giữa trái tim buồn

 

phía trước đường trường hun hút

sau lưng xác lá phơi đầy

héo hót một trái tim gầy

 

nhưng mầm sống vẫn từng giây tách vỏ

trong dòng người dở tỉnh dở say

và “trái tim đêm ngày sinh nở”

 

biển yêu chợt cạn chợt đầy.

 

CẨM THẠCH

GIEO CHỮ CỔNG TRỜI

Em đi gieo chữ cổng trời

Suối sâu nước ngập, chữ rơi ướt mèm

Con đường lầy lội đã quen

Mùa trơn mùa trượt, áo em lấm mùa.

 

Xe lăn, bóng ngả chiều mưa

Nhặt từng con chữ sớm trưa đến trường

Cánh đồng ươm hạt, thơm hương

Quanh co sóng lượn, con đường dốc nghiêng.

 

Nhọc nhằn con chữ vùng biên

Nắng khô khét đá, mưa triền miên trôi

Chênh vênh khe suối nương đồi

Em đi gieo chữ, gió ngồi ê a.

 

Sân trường nở rộ muôn hoa

Tiếng cô giáo giảng bài ca cuộc đời

Rộn ràng ánh mắt xinh tươi

Đón từng con chữ, nụ cười tuổi thơ…

 

THẠCH QUỲ

TRONG BUỔI CHIỀU GIÓ THỔI BẸ MĂNG RƠI

Trong buổi chiểu gió thổi

Bẹ măng rơi

Mấy chú cò con miệng hồng như lửa

Rối rít chen nhau

Ngỡ bóng mẹ về

Trong buổi chiều gió thổi bẹ măng rơi

Trên những ao chuôm chăng đầy lưới bẫy

Trên cánh đồng gần, trên cánh đồng xa

Trên mặt nước

Trên bờ cỏ

Người đánh cò cắm đầy cò mồi

Cắm đầy những chông tre, rẻ nhựa…

Trong buổi chiều gió thổi bẹ măng rơi

Bên các chợ chim, trong cửa hàng đặc sản

Những thưc khách mặt đỏ hơi men cười nói bô bô

Phô hai hàm răng trắng như tông đơ cắt tóc

Nhìn chim quay trên lửa

Tứa nước bọt

Ngồi chờ

Trong buổi chiều gió thổi

Bẹ măng rơi

Mấy chú chim con miệng hồng như lửa

Rối rít chen nhau ngỡ bóng mẹ cò về

Bẹ măng rơi lên đất

Nằm im

Bờ tre vẫn rì rào gió thổi

Nhưng mẹ cò thì không bao giờ về nữa…

 

NHỮNG NGÀY CÁCH LY

Anh ở trong phòng từ sáng đến tối

Từ sáng đến tối anh ở trong phòng

Có cái gì không ở ngoài cánh cửa

Ở ngoài cánh cửa có cái gì không?

 

Em ở phương Đông từ sáng đến tối

Từ sáng đến tối em ở phương Đông

Có cái gì không ở phương Đông ấy

Ở phương Đông ấy có cái gì không?

 

Người phương Đông hỏi người phương Tây

Người phương Tây hỏi người phương Đông

Có cái gì không ở phương trời ấy

Ở phương trời ấy có cái gì không…?

 

Ảnh minh họa của Thúy Hoa

BÙI THÚC TAM

HOA ĐỦ NẮNG

Lạc từ ngàn năm trước

Bây giờ mình có nhau

Hoa phong lan bừng nở

Tím hiên trước, vườn sau

Không có phép nhiệm mầu

Chỉ là hoa đủ nắng

Như hạnh phúc đong đầy

Từ yêu thương thầm lặng

Như trời xanh mây trắng

Từ buổi còn hồng hoang

Rừng cứ xanh ngăn ngắt

Biển cứ rộng mênh mang

Như đêm đến ngày sang

Hoa đến thì hoa nở

Tự giác và tự nhiên

Là tình yêu muôn thuở

Lạc từ ngàn năm trước

Bây giờ mình có nhau

Như phong lan rạng rỡ

Ngát hương ngàn năm sau!

 

TRẦN THU HÀ

BIẾT RỒI SẼ QUA ĐI

Biết rồi sẽ qua đi

Tôi miết vào đêm miên man gọi thức

Đời đốt trụi mấy lần tin vẫn thích vục tay vào sóng vốc lên những giọt vô cùng.

 

Biết

Trong tấm áo da lừa cứ bổ túc nhau trên đường đua nặng mùi đố kị

Người thêu mùa tự tay bứng khúc ru cấy hờ bờ lau bạt gió

Nước mắt còn chan trên đám cỏ gầy

 

Dấu chấm lửng dài hơn mong đợi những niềm tin chạm nóc hanh heo

Tôi miết vào đêm, quờ quạng vào đêm, quờ quạng vào tôi mong gặp lại mình ngày suối nguồn mượn trong nhờ hanh heo gió.

 

Mắt dĩ vãng  nhịp cầu tôi trượt ngã

Dòng chảy nâng tôi lên sải nắng hồn  mê

Đã đến lúc

Ý nghĩ trần truồng như cột điện…

 

Biết rồi sẽ qua đi

Tôi thổn thức rộn ràng

Chờ

Khi  nhánh cũ nảy mầm bao lộc biếc hạt giống bình minh nở trên nóc thời gian.

 

Hoa cúc biển. Ảnh: Võ Khánh

HÀ VINH TÂM

GIẤC MƠ HOA CÚC BIỂN

Trưa nay em mơ…

Anh về chói chang mùa hạ

Trao em chùm cúc biển vàng

Mặt trời rung rinh sóng biếc!

 

Lẽ nào anh lại bên em

Để đan muôn trùng sóng bạc

Gối đầu mùa thu thương nhớ

Thiên đường cát trắng ai xây?

 

Lẽ nào anh về hóa tuổi

Xuân xanh thuở mới đôi mươi

Mà em vừa tròn mười sáu

Trăng náu ngọt mềm vành môi!

 

Lẽ nào anh đắp mây trời

Thả nghiêng một chiều đông đợi

Em về bâng khuâng lá đổ

Âm thầm tích nhựa ủ cây?

 

Ờ hay là con sóng biển

Ru em thao thức đêm ngày

Ờ hay là hoa cúc biển

Vàng – tía chập chờn nhớ – mong!

Ờ hay là hoa cúc biển

Trưa nay em mơ… anh về!

 

HÀ THỊ KIM PHƯỢNG

GIẤC MƠ

Có giấc mơ vàng võ

Từng đêm hoang hoải đầy

Giấc mơ cuồn cuộn gió

Thổi dấu buồn chẳng bay

Giấc mơ tình xa ngái

Con nắng cong hững hờ

Em quá thì, tưởng ngọt

Ngóng xuân về… vấn tơ.

Sông ngó chiều chỏng chơ

Giấc mơ đi đường khác

Đôi mắt chừ xạo xạc

Khoảng mênh mông cánh buồm

Mơ ngược mùa vàng xuộm

Thui thủi trăng cũng mòn

Phía cuối đường ngoảnh lại

Em – nhạt rồi… màu son!

 

NGƯỢC GIÓ

Chẳng thà giận mặt làm ngơ

Chẳng thà anh để đôi bờ riêng em

 

Chiều nay gió rụng chân thềm

Xiêu xiêu bóng đổ môi mềm vọng xưa

Cái thời khấp khởi nắng mưa

Miền thương len lén dậy vừa miền thương

Run run nhoà lệ vô thường

Rưng rưng

Ngày ấy…

Vương vương

Bây giờ…

 

Chân dung khéo vẽ hững hờ

Tạ từ gửi lại ngẩn ngơ dây trầu

Kiếp này hò hẹn kiếp sau

Giật mình hạnh phúc nhuộm màu thinh không…

Leave a Reply